华岳二首 其一

明代 宋琬
遥遥青黛削芙蓉,此日登临落雁峰。霄汉何人骑白鹿,天门有路跨苍龙。 流沙弱水真杯勺,太白终南尽附庸。却忆巨灵开辟日,神功橐籥费陶熔。
yáo yáo qīng dài xuē róng   dēng lín luò yàn fēng xiāo hàn rén bái tiān 鹿   mén yǒu kuà cāng lóng    
liú shā ruò shuǐ zhēn bēi sháo   tài bái zhōng nán jǐn yōng què líng kāi shén   gōng tuó yuè fèi táo róng