华岳

唐代 薛能
簇簇复亭亭,三峰卓杳冥。每思穷本末,应合记图经。 发地连宫观,冲天接井星。河微临巨势,秦重载奇形。 太古朝群后,中央擘巨灵。邻州犹映槛,几县恰当庭。 鹤毳坛风乱,龙漦洞水腥。望遥通北极,上彻见东溟。 客玩晴难偶,农祈雨必零。度关无暑气,过路得愁醒。 羽客时应见,霜猿夜可听。顶悬飞瀑峻,崦合白云青。 混石猜良玉,寻苗得茯苓。从官知侧近,悉俸致岩扃。
tíng tíng   sān fēng zhuó yǎo míng měi qióng běn   yìng jīng
lián gōng guàn   chōng tiān jiē jǐng xīng wēi lín shì   qín zhòng zài xíng
tài cháo qún hòu   zhōng yāng bāi líng lín zhōu yóu yìng kǎn   xiàn qià dàng tíng
cuì tán fēng luàn   lóng chí dòng shuǐ xīng wàng yáo tōng běi   shàng chè jiàn dōng míng
wán qíng nán ǒu   nóng líng guān shǔ   guò chóu xǐng
shí yīng jiàn   shuāng yuán tīng dǐng xuán fēi jùn   yān bái yún qīng
hùn shí cāi liáng   xún miáo líng cóng guān zhī jìn   fèng zhì yán jiōng