画元章拜石图附一诗

明代 张宁
吾闻周人拜,九辩各有则。空稽犹简易,振肃仪已极。 礼达百不烦,力致一可惜。苏卿抗匈奴,郑从厉绝域。 亚夫辞介胄,汲黯服长揖。生死矢不移,宠辱安所恤。 云胡后来者,软媚等难剧。望尘伏床下,不复论曲直。 黠以谄公卿,愚以祈老佛。颓流逐靡风,扫地尽古迹。 元章夙奇荡,动止异俗习。强项难苟俛,扪膝不轻屈。 自从辞君亲,久不为是役。落落无为乡,寥寥不齐邑。 伊谁与为礼,见此孤立石。飒焉松风生,隐只云雾出。 踞如猛虎化,厉若老蛟蛰。彷佛入鲁庙,正我缄口客。 又疑千秋亭,翁仲失其一。终知混沌凿,倏忽委灵骨。 欣然命袍笏,雅拜情孔适。物我了相忘,恭傲吻无隙。 清狂讵如许,深意将有激。全胜彼昏人,仆仆贾危慝。 但恐违中庸,行怪不可率。
wén zhōu rén bài   jiǔ biàn yǒu kōng yóu jiǎn zhèn      
bǎi fán   zhì qīng kàng xiōng zhèng   cóng jué    
jiè zhòu   àn cháng shēng shǐ chǒng   ān suǒ    
yún hòu lái zhě   ruǎn mèi děng nán wàng chén chuáng xià   lùn zhí    
xiá chǎn gōng qīng   lǎo tuí liú zhú fēng sǎo   jìn    
yuán zhāng dàng   dòng zhǐ qiáng xiàng nán gǒu mén   qīng    
cóng jūn qīn   jiǔ wéi shì luò luò wéi xiāng liáo   liáo    
shuí wèi   jiàn shí yān sōng fēng shēng yǐn   zhǐ yún chū    
měng huà   ruò lǎo jiāo zhé páng miào zhèng   jiān kǒu    
yòu qiān qiū tíng   wēng zhòng shī zhōng zhī hùn dùn záo shū   wěi líng    
xīn rán mìng páo   bài qíng kǒng shì le xiāng wàng gōng   ào wěn    
qīng kuáng   shēn jiāng yǒu quán shèng hūn rén   jiǎ wēi    
dàn kǒng wéi zhōng yōng   xíng guài