华阴韦氏林亭

唐代 温庭筠
自有林亭不得闲,陌尘宫树是非间。 终南长在茅檐外,别向人间看华山。
yǒu lín tíng xián   chén gōng shù shì fēi jiān
zhōng nán cháng zài máo yán wài   bié xiàng rén jiān kàn huà shān