华阴令姜海珊招游华山

清代 林则徐
神君管领金天岳,坐对三峰看未足。公余喜共客登临,恰我西行来不速。 樱笋厨开浴佛时,暂辍放衙事休沐。灏灵宫殿访碑行,清白园林对床宿。 凌晨天气半阴晴,昼永无烦宵秉烛。竹杖芒鞋结俦侣,酒榼茶铛付僮仆。 云梦观里约乘云,玉泉院中闻漱玉。同侪各挟济胜具,初陟坡陀踵相续。 嶂叠峰回路忽穷,谁料重关在山曲。微径蜿蜒蚁旋磨,绝磴攀跻鲇上竹。 箭镞依稀王猛台,丹砂隐现张超谷。莎萝坪与青柯坪,小憩聊寻道书读。 过此巉岩愈危绝,铁锁高垂手难触。五千仞峻徒窘步,十八盘经犹骇目。 恨无谢朓惊人诗,恐学昌黎绝顶哭。游人到此怪山灵,奇险逼人何太酷。 岂知山更怪人顽,无端蹴踏穿其腹。兹山峭拔本天成,但以骨挺不以肉。 呼吸真教帝座通,避趋一任人间俗。如君超诣迥出尘,上感岳神造民福。 荡胸自有层云生,秀语岂徒夺山绿。希夷石峡应重开,海蟾仙庵亦堪筑。 独惭塞外荷戈人,何日阴崖结茅屋。惟期归马此山阳,遥听封人上三祝。
shén jūn guǎn lǐng jīn tiān yuè   zuò duì sān fēng kàn wèi gōng gòng dēng lín   qià 西 xíng lái
yīng sǔn chú kāi shí   zàn chuò fàng shì xiū hào líng gōng diàn 殿 fǎng 访 bēi xíng   qīng bái yuán lín duì chuáng 宿
líng chén tiān bàn yīn qíng   zhòu yǒng fán xiāo bǐng zhú zhú zhàng máng xié jié chóu   jiǔ chá chēng tóng
yún mèng guān yuē chéng yún   quán yuàn zhōng wén shù tóng chái xié shèng   chū zhì tuó zhǒng xiāng
zhàng dié fēng huí qióng   shéi liào zhòng guān zài shān wēi jìng wān yán xuán   jué dèng pān nián shàng zhú
jiàn wáng měng tái   dān shā yǐn xiàn zhāng chāo shā luó píng qīng píng   xiǎo liáo xún dào shū
guò chán yán wēi jué   tiě suǒ gāo chuí shǒu nán chù qiān rèn jùn jiǒng   shí pán jīng yóu hài
hèn xiè tiǎo jīng rén shī   kǒng xué chāng jué dǐng yóu rén dào guài shān líng   xiǎn rén tài
zhī shān gèng guài rén wán   duān chuān 穿 shān qiào běn tiān chéng   dàn tǐng ròu
zhēn jiào zuò tōng   rèn rén jiān jūn chāo jiǒng chū chén   shàng gǎn yuè shén zào mín
dàng xiōng yǒu céng yún shēng   xiù duó shān 绿 shí xiá yīng chóng kāi   hǎi chán xiān ān kān zhù
cán sài wài rén   yīn jié máo wéi guī shān yáng   yáo tīng fēng rén shàng sān zhù