花药相接可观复用韵

宋代 许及之
净尽天香溢夏寒,满奁谁掷狡仙丹。洛花不逐林花老,禁药犹堪木药团。 试问丁香和恨结,何如萱草破忧端。翠屏红粉腰如束,我是村中老谢安。
jìng jìn tiān xiāng xià hán   mǎn lián shuí zhì jiǎo xiān dān luò huā zhú lín huā lǎo jìn   yào yóu kān yào tuán    
shì wèn dīng xiāng hèn jié   xuān cǎo yōu duān cuì píng hóng fěn yāo shù   shì cūn zhōng lǎo xiè ān