华胥引·温泉浴罢

宋代 张俨
温泉浴罢,酣酒才苏,洗妆犹湿。落暮云深,瑶台月下逢太白。素衣初染天香,寻东风倾国。惆怅东栏,炯然玉树独立。只恐江空,顿忘却、锦袍清逸。柳迷归院,欲远花妖未得。谁写一枝淡雅,傍沈香亭北。说与莺莺,怕人错认秋色。
wēn quán   hān jiǔ cái   zhuāng yóu shī 湿 luò yún shēn   yáo tái yuè xià féng tài bái chū rǎn tiān xiāng   xún dōng fēng qīng guó chóu chàng dōng lán   jiǒng rán shù zhǐ kǒng jiāng kōng   dùn wàng què jǐn páo qīng liǔ guī yuàn   yuǎn huā yāo wèi shuí xiě zhī dàn   bàng shěn xiāng tíng běi shuō yīng yīng   rén cuò rèn qiū