华胥引(赋松花)

宋代 止禅师
碧浮春盖,黄点秋旗,细芳泛月。露委残钗,烟梳高髻曾戏折。几度宿寄山房,□麹尘云屑。香入蜂须,蜜房风味应别。 篘酒浮汤,爱霏霏、粉黄清绝。嫩苞新子,凭谁香歌五粒。只怕东风吹尽,长萧萧黄发。独鹤归来,满庭零乱金雪。
chūn gài   huáng diǎn qiū   fāng fàn yuè wěi cán chāi   yān shū gāo céng zhé 宿 shān fáng     chén yún xiè xiāng fēng   fáng fēng wèi yīng bié
chōu jiǔ tāng   ài fēi fēi fěn huáng qīng jué nèn bāo xīn zi   píng shuí xiāng zhǐ dōng fēng chuī jǐn   zhǎng xiāo xiāo huáng guī lái   mǎn tíng líng luàn jīn xuě