花心动 偶居杭州七宝山国清寺冬夜作

宋代 赵鼎
江月初升,听悲风、萧瑟满山零叶。夜久酒阑,火冷灯青,奈此愁怀千结。 绿琴三叹朱弦绝,与谁唱、阳春白雪。但遐想、穷年坐对,断编遗册。 西北搀枪未灭。千万乡关,梦遥吴越。慨念少年,横槊风流,醉瞻海涵天阔。 老来身世疏篷底,忍憔悴、看人颜色。更何似、归欤枕流漱石。
jiāng yuè chū shēng   tīng bēi fēng xiāo mǎn shān líng jiǔ jiǔ lán huǒ lěng   dēng qīng nài   chóu huái qiān jié 怀      
绿 qín sān tàn zhū xián jué   shuí chàng yáng chūn bái xuě dàn xiá xiǎng qióng nián zuò duì duàn biān          
西 běi chān qiāng wèi miè qiān wàn xiāng guān mèng   yáo yuè kǎi niàn shào nián héng shuò   fēng liú zuì zhān   hǎi hán tiān kuò      
lǎo lái shēn shì shū péng   rěn qiáo cuì kàn rén yán gèng guī zhěn liú shù shí