花心动(落梅)

宋代 黄子行
谁倚青楼,把谪仙长笛,数声吹裂。一片乍零,千点还飞,正是雨晴时节。水晶帘外东风起,卷不尽、满庭香雪,画阑小,斜铺乱飐,翠苔成缬。 袅袅余香未歇。空怅望音尘,两眉愁切。翠袖泪干,粉额妆寒,此恨有谁同说。江南春信无痕迹,余情在、冷烟残月。梦魂远,兰灯伴人易灭。
shuí qīng lóu   zhé xiān cháng   shù shēng chuī liè piàn zhà líng   qiān diǎn hái fēi   zhèng shì qíng shí jié shuǐ jīng lián wài dōng fēng   juǎn jìn mǎn tíng xiāng xuě   huà lán xiǎo   xié luàn zhǎn   cuì tái chéng xié
niǎo niǎo xiāng wèi xiē kōng chàng wàng yīn chén   liǎng méi chóu qiè cuì xiù lèi gàn   fěn é zhuāng hán   hèn yǒu shuí tóng shuō jiāng nán chūn xìn hén   qíng zài lěng yān cán yuè mèng hún yuǎn   lán dēng bàn rén miè