花心动·帘卷青楼

宋代 周邦彦
帘卷青楼,东风暖,杨花乱飘晴昼。兰袂褪香,罗帐褰红,绣枕旋移相就。海棠花谢春融暖,偎人恁、娇波频溜。象床稳,鸳衾谩展,浪翻红绉。 一夜情浓似酒。香汗渍鲛绡,几番微透。鸾困凤慵,娅姹双眉,画也画应难就。问伊可煞□人厚。梅萼露、胭脂檀口。从此后、纤腰为郎管瘦。
lián juǎn qīng lóu   dōng fēng nuǎn   yáng huā luàn piāo qíng zhòu lán mèi tuì xiāng   luó zhàng qiān hóng   xiù zhěn xuán xiāng jiù hǎi táng huā xiè chūn róng nuǎn   wēi rén nèn jiāo pín liū xiàng chuáng wěn   yuān qīn mán zhǎn   làng fān hóng zhòu
qíng nóng shì jiǔ xiāng hàn jiāo xiāo   fān wēi tòu luán kùn fèng yōng   chà shuāng méi   huà huà yìng nán jiù wèn shà   rén hòu méi è yān zhī tán kǒu cóng hòu xiān yāo wèi láng guǎn shòu