花心动·槐夏阴浓

宋代 史浩
槐夏阴浓,笋成竿、红榴正堪攀折。菖歜碎琼,角黍堆金,又赏一年佳节。宝觥交劝殷勤愿,把玉腕、彩丝双结。最好是,龙舟竞夺,锦标方彻。此意凭谁向说。纷两岸,游人强生区别。胜负既分,些个悲欢,过眼尽归休歇。到头都是强阳气,初不悟、本无生灭。见破底,何须更求指诀。
huái xià yīn nóng   sǔn chéng gān 竿 hóng liú zhèng kān pān zhé chāng chù suì qióng   jiǎo shǔ duī jīn   yòu shǎng nián jiā jié bǎo gōng jiāo quàn yīn qín yuàn   wàn cǎi shuāng jié zuì hǎo shì   lóng zhōu jìng duó   jǐn biāo fāng chè píng shuí xiàng shuō fēn liǎng àn   yóu rén qiáng shēng bié shèng fēn   xiē bēi huān   guò yǎn jǐn guī xiū xiē dào tóu dōu shì qiáng yáng   chū běn shēng miè jiàn   gèng qiú zhǐ jué