花心动·风软寒轻

宋代 赵长卿
风软寒轻,暗香飘、扑面无限清楚。乍淡乍浓,应想前村,定是早梅初吐。马儿行过坡儿下,危桥外、竹梢疏处。半斜露。花花蕊蕊,灿然满树。 
 一饷看花凝伫。因念我西园,玉英真素。最是系心,婉娩精神,伴得水云仙侣。断肠没奈人千里,无计向、钗头频觑。泪如雨。那堪又还日暮。
 
fēng ruǎn hán qīng   àn xiāng piāo miàn xiàn qīng chu zhà dàn zhà nóng   yīng xiǎng qián cūn   dìng shì zǎo méi chū ér xíng guò ér xià   wēi qiáo wài zhú shāo shū chù bàn xié huā huā ruǐ ruǐ   càn rán mǎn shù
  &   #   1   3   ; &# 13; xiǎng kàn huā níng zhù yīn niàn 西   yuán yīng zhēn zuì   shì xīn   wǎn wǎn jīng shén bàn shuǐ yún xiān duàn cháng   méi nài rén qiān xiàng chāi tóu pín lèi   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;