花心动

宋代 马子严
雨洗胭脂,被年时、桃花杏花占了。独惜野梅,风骨非凡,品格胜如多少。探春常恨无颜色,试浓抹、当场微笑。趁时节,千般冶艳,是谁偏好。直与岁寒共保。问单于、如今几分娇小。莫怪山人,不识南枝,横玉自来同调。岂须摘叶分明认,又何必、枯枝比较。恐桃李、开时妒他太早。
yān zhī   bèi nián shí táo huā xìng huā zhàn le méi   fēng fēi fán   pǐn shèng duō shǎo tàn chūn cháng hèn yán   shì nóng dāng chǎng wēi xiào chèn shí jié   qiān bān yàn   shì shuí piān hǎo zhí suì hán gòng bǎo wèn chán jīn fēn jiāo xiǎo guài shān rén   shí nán zhī   héng lái tóng diào zhāi fēn míng rèn   yòu zhī jiào kǒng táo kāi shí tài zǎo