花心动

宋代 潘汾
啼鸟惊心,怨年华,羞看杏梢桃萼。映柳小桥,芳草闲庭,处处旧游如昨。断肠人在东风里,遮不尽、几重帘幕。旧巢稳,呢喃燕子,笑人漂泊。应是素肌瘦削。空望断天涯,信音难托。半污泪痕,重整馀香,夜夜翠衾寒薄。倦游只怕春归去,怎忍见、水流花落。梦魂远,诏华又还过却。
niǎo jīng xīn   yuàn nián huá   xiū kàn xìng shāo táo è yìng liǔ xiǎo qiáo   fāng cǎo xián tíng   chù chù jiù yóu zuó duàn cháng rén zài dōng fēng   zhē jìn zhòng lián jiù cháo wěn   nán yàn zi   xiào rén piāo yìng shì shòu xuē kōng wàng duàn tiān   xìn yīn nán tuō bàn lèi hén   chóng zhěng xiāng   cuì qīn hán báo juàn yóu zhǐ chūn guī   zěn rěn jiàn shuǐ liú huā luò mèng hún yuǎn   zhào huá yòu hái guò què