花心动

宋代 赵孟坚
絮随风不拘管,飞入洞房人不知。画堂绣幕垂朱户,玉炉销尽沈香炷。半褰斗帐曲屏山,尽日梁间双燕语。美人睡起敛翠眉,强临鸾鉴不胜衣。门外秋千一笑发,马上行人肠断归。”近日风雅遗音多谱前贤名作,因效颦云 庭院深深,正花飞零乱,蝶懒蜂稀。柳絮狂踪,轻入房栊,悄悄可有人知。画堂镇日闲晴昼,金炉冷、绣幕低垂。梁间燕,双双并翅,对舞高低。 兰幌玉人睡起,情脉脉、无言暗敛双眉。斗帐半褰,六曲屏山,憔悴似不胜衣。一声笑语谁家女,秋千映、红粉墙西。断肠处,行人马上醉归。
suí fēng guǎn   fēi dòng fáng rén zhī huà táng xiù chuí zhū   xiāo jǐn shěn xiāng zhù bàn qiān dǒu zhàng píng shān   jìn liáng jiān shuāng yàn měi rén shuì liǎn cuì méi   qiáng lín luán jiàn shèng mén wài qiū qiān xiào   shàng xíng rén cháng duàn guī 。”   jìn fēng yīn duō qián xián míng zuò   yīn xiào pín yún
tíng yuàn shēn shēn   zhèng huā fēi líng luàn   dié lǎn fēng liǔ kuáng zōng   qīng fáng lóng   qiāo qiāo yǒu rén zhī huà táng zhèn xián qíng zhòu   jīn lěng xiù chuí liáng jiān yàn   shuāng shuāng bìng chì   duì gāo
lán huǎng rén shuì   qíng yán àn liǎn shuāng méi dǒu zhàng bàn qiān   liù píng shān   qiáo cuì shì shèng shēng xiào shuí jiā   qiū qiān yìng hóng fěn qiáng 西 duàn cháng chù   xíng rén shàng zuì guī