画堂春 春思

宋代 郑域
东风吹雨破花悭。客毡晓梦生寒。有人斜倚小屏山。 蹙损眉弯。 合是一钗双燕,却成两镜孤鸾。暮云修竹泪留残。 翠袖凝斑。
dōng fēng chuī huā qiān zhān xiǎo mèng shēng hán yǒu rén xié xiǎo píng shān      
sǔn méi wān  
shì chāi shuāng yàn   què chéng liǎng jìng luán yún xiū zhú lèi liú cán    
cuì xiù níng bān