画堂春

宋代 赵彦端
满城风雨近重阳。夹衫清润生香。好辞赓尽楚天长。唤得花黄。 客胜不知门陋,酒新如趁春狂。故人相见等相忘。一语千觞。
mǎn chéng fēng jìn chóng yáng jiā shān qīng rùn shēng xiāng hǎo gēng jǐn chǔ tiān cháng huàn huā huáng
shèng zhī mén lòu   jiǔ xīn chèn chūn kuáng rén xiàng jiàn děng xiāng wàng qiān shāng