画堂春

宋代 毛幵
华灯收尽雪初残。踏青还尔游盘。落梅强半已飞翻。刬地春寒。 多病故人日远,几时双燕来还。可怜楼上一凭栏。不见长安。
huá dēng shōu jǐn xuě chū cán qīng hái ěr yóu pán luò méi qiáng bàn fēi fān chǎn chūn hán
duō bìng rén yuǎn   shí shuāng yàn lái huán lián lóu shàng píng lán jiàn cháng ān