画松

明代 沈周
老夫惯与松传神,夹山倚涧将逼真。青云轧天见高盖,苍鳞裹烟呈古身。 我亦不知松在纸,松亦不知吾戏耳。吹灯照影蛟起舞,直欲排空掉长尾。 待松千丈岁须干,老夫何寿与作缘。不如笔栽墨培出,一笑何问人间大小年。
lǎo guàn sōng chuán shén   jiā shān jiàn jiāng zhēn qīng yún tiān jiàn gāo gài cāng   lín guǒ yān chéng shēn    
zhī sōng zài zhǐ   sōng zhī ěr chuī dēng zhào yǐng jiāo zhí   pái kōng diào cháng wěi    
dài sōng qiān zhàng suì gàn   lǎo shòu 寿 zuò yuán zāi péi chū   xiào wèn rén jiān xiǎo nián