画松

唐代 元稹
张璪画古松,往往得神骨。翠帚扫春风,枯龙戛寒月。 流传画师辈,奇态尽埋没。纤枝无萧洒,顽干空突兀。 乃悟埃尘心,难状烟霄质。我去淅阳山,深山看真物。
zhāng zǎo huà sōng   wǎng wǎng de shén cuì zhǒu sǎo chūn fēng   lóng jiá hán yuè
liú chuán huà shī bèi   tài jǐn mái xiān zhī xiāo   wán gàn kōng
nǎi āi chén xīn   nán zhuàng yān xiāo zhì yáng shān   shēn shān kàn zhēn