画石二首

宋代 白玉蟾
一片嵯峨堕碧空,嵚崎历落最玲珑。 从教把翫真堪醉,疑自当年栗里中。
piàn cuó é duò kōng   qīn luò zuì líng lóng
cóng jiào wàn zhēn kān zuì   dāng nián zhōng