画山水图歌

明代 宋濂
远山刷翠宫眉弯,一江横绕罗带环。 沙矶互作犬牙入,水痕初落犹斑斑。 渔舟三两自何处,后先撑出芦花湾。 解网得鱼长尺半,沽酒踏破荒烟酸。 西南冥茫见楼阁,朱碧隐现青云端。 不知神仙何洞府,但见白道屈折蛟蛇蟠。 月明如霜夜将午,定有笙鹤来瑶坛。 松间醉坐谁氏子,羊裘棕霡逍遥冠。 岂非东蒙山中旧隐士,面目犹带河朔风尘顽。 《黄庭》懒读尚衔袖,仰视松叶秋翻翻。 我生素有山水癖,向之不觉开心颜。 恍如西上黟川滩,卧听滩水流潺湲。 又如东对仙华山,青天飞下千巑岏。 岩雪藏阴凝太素,窦泉溅沫排空寒。 便将此地穷天慳,青鞋布袜恒跻攀。 莲花五色犹未吐,昼明夜照如神丹。 人言绝顶有风穴,高入苍莽天曼曼。 天曼曼兮气盘盘,融作玉瀣从空漙。 服之龟鹤共长久,一任人寰日月双跳丸。 白台为我梳仙鬟,双成为我开琼关。 吁嗟乎!吾将终老山之间。
yuǎn shān shuā cuì gōng méi wān   jiāng héng rào luó dài huán  
shā zuò quǎn   shuǐ hén chū luò yóu bān bān  
zhōu sān liǎng chǔ   hòu xiān chēng chū huā wān  
jiě wǎng zhǎng chǐ bàn   jiǔ huāng yān suān  
西 nán míng máng jiàn lóu   zhū yǐn xiàn qīng yún duān  
zhī shén xiān dòng   dàn jiàn bái dào shé jiāo shé pán  
yuè míng shuāng jiāng   dìng yǒu shēng lái yáo tán  
sōng jiān zuì zuò shuí shì zi   yáng qiú zōng mài xiāo yáo guān  
fēi dōng méng shān zhōng jiù yǐn shì   miàn yóu dài shuò fēng chén wán  
huáng tíng lǎn shàng xián xiù yǎng shì   sōng qiū fān fān      
shēng yǒu shān shuǐ   xiàng zhī jué kāi xīn yán  
huǎng 西 shàng chuān tān   tīng tān shuǐ liú chán yuán  
yòu dōng duì xiān huà shān   qīng tiān fēi xià qiān cuán wán  
yán xuě cáng yīn níng tài   dòu quán jiàn pái kōng hán  
biàn 便 jiāng qióng tiān qiān   qīng xié héng pān  
lián huā yóu wèi   zhòu míng zhào shén dān  
rén yán jué dǐng yǒu fēng xué   gāo cāng mǎng tiān màn màn  
tiān màn màn pán pán   róng zuò xiè cóng kōng tuán  
zhī guī gòng cháng jiǔ   rèn rén huán yuè shuāng tiào wán  
bái tái wèi shū xiān huán   shuāng chéng wéi kāi qióng guān  
jiē   jiāng zhōng lǎo shān zhī jiān