华山

唐代 郑谷
峭仞耸巍巍,晴岚染近畿。孤高不可状,图写尽应非。 绝顶神仙会,半空鸾鹤归。云台分远霭,树谷隐斜晖。 坠石连村响,狂雷发庙威。气中寒渭阔,影外白楼微。 云对莲花落,泉横露掌飞。乳悬危磴滑,樵彻上方稀。 淡泊生真趣,逍遥息世机。野花明涧路,春藓涩松围。 远洞时闻磬,群僧昼掩扉。他年洗尘骨,香火愿相依。
qiào rèn sǒng wēi wēi   qíng lán rǎn jìn gāo zhuàng   xiě jǐn yīng fēi
jué dǐng shén xiān huì   bàn kōng luán guī yún tái fēn yuǎn ǎi   shù yǐn xié huī
zhuì shí lián cūn xiǎng   kuáng léi miào wēi zhōng hán wèi kuò   yǐng wài bái lóu wēi
yún duì lián huā lào   quán héng zhǎng fēi xuán wēi dèng huá   qiáo chè shàng fāng
dàn shēng zhēn   xiāo yáo shì huā míng jiàn   chūn xiǎn sōng wéi
yuǎn dòng shí wén qìng   qún sēng zhòu yǎn fēi nián chén   xiāng huǒ yuàn xiāng