华清宫和杜舍人(一作张祜诗)

唐代 赵嘏
五十年天子,离宫仰峻墙。登封时正泰,御宇日何长。 上位先名实,中兴事宪章。起戎轻甲胄,馀地复河湟。 道帝玄元祖,儒封孔子王。因缘百司署,丛会一人汤。 渭水波摇绿,秦郊草半黄。马驯金勒细,鹰健玉铃锵。 下箭朱弓满,鸣鞭皓腕攘。畋思获吕望,谏只避周昌。 兔迹贪前逐,枭心不早防。几添鹦鹉劝,先赐荔枝尝。 月锁千门静,天吹一笛凉。细音摇羽珮,轻步宛霓裳。 祸乱基潜结,升平意遽忘。衣冠逃犬虏,鼙鼓动渔阳。 外戚心殊迫,中途事可量。血埋妃子艳,创断禄儿肠。 近侍烟尘隔,前踪辇路荒。益知迷宠佞,遗恨丧贤良。 北阙尊明主,南宫逊上皇。禁清馀凤吹,池冷睡龙光。 祝寿山犹在,流年水共伤。杜鹃魂厌蜀,蝴蝶梦悲庄。 雀卵遗雕栱,虫丝罥画梁。紫苔侵壁润,红树闭门芳。 守吏齐鸳瓦,耕民得翠珰。登年齐酺乐,讲武旧兵场。 暮草深岩翠,幽花坠径香。不堪垂白叟,行折御沟杨。
shí nián tiān   gōng yǎng jùn qiáng dēng fēng shí zhèng tài   zhǎng
shàng wèi xiān míng shí   zhōng xīng shì xiàn zhāng róng qīng jiǎ zhòu   huáng
dào xuán yuán   fēng kǒng wáng yīn yuán bǎi shǔ   cóng huì rén tāng
wèi shuǐ yáo 绿   qín jiāo cǎo bàn huáng xùn jīn   yīng jiàn líng qiāng
xià jiàn zhū gōng mǎn   míng biān hào wàn rǎng tián huò wàng   jiàn zhǐ zhōu chāng
tān qián zhú   xiāo xīn zǎo fáng tiān yīng quàn   xiān zhī cháng
yuè suǒ qiān mén jìng   tiān chuī liáng yīn yáo pèi   qīng wǎn cháng
huò luàn qián jié   shēng píng wàng guān táo quǎn   dòng yáng
wài xīn shū   zhōng shì liàng xuè mái fēi yàn   chuàng duàn ér cháng
jìn shì yān chén   qián zōng niǎn huāng zhī chǒng nìng   hèn sàng xián liáng
běi què zūn míng zhǔ   nán gōng xùn shàng huáng jìn qīng fèng chuī   chí lěng shuì lóng guāng
zhù shòu 寿 shān yóu zài   liú nián shuǐ gòng shāng juān hún yàn shǔ   dié mèng bēi zhuāng
què luǎn diāo gǒng   chóng juàn huà liáng tái qīn rùn   hóng shù mén fāng
shǒu yuān   gēng mín cuì dāng dēng nián   jiǎng jiù bīng chǎng
cǎo shēn yán cuì   yōu huā zhuì jìng xiāng kān chuí bái sǒu   xíng zhé gōu yáng