华清词

唐代 顾云
祥云皓鹤盘碧空,乔松稍稍韵微风。绛节影来, 朱幡响丁东,相公清斋朝蕊宫。太上符箓龙蛇踪, 散花天女侍香童。隔烟遥望见云水,弹璈吹凤清珑珑。 丹砂黄金世可度,愿启一言告仙翁。道门弟子山中客, 长向山中礼空碧。九色真龙上汉时,愿把霓幢引烟策。
xiáng yún hào pán kōng   qiáo sōng shāo shāo yùn wēi fēng jiàng jié yǐng lái  
zhū fān xiǎng dīng dōng   xiàng gōng qīng zhāi cháo ruǐ gōng tài shàng lóng shé zōng  
sàn huā tiān shì xiāng tóng yān yáo wàng jiàn yún shuǐ   dàn áo chuī fèng qīng lóng lóng
dān shā huáng jīn shì   yuàn yán gào xiān wēng dào mén shān zhōng  
zhǎng xiàng shān zhōng kōng jiǔ zhēn lóng shàng hàn shí   yuàn zhuàng yǐn yān