浣砚歌

宋代 单人耘
昔我徘徊深巷北,买此端溪一片石。归来濡笔作山水,风雨满窗苍烟湿。 墨华乍褪古井波,洗出半泓秋水碧。始惊所遇非凡品,流落市肆人不识。 中心润美气舒舒,边缘裂缺层层渍。既无头角显峥嵘,又无文字见朴质。 默不言兮唯臆对,茫然不知何代物。岂是女娲补天时,体非五色遂弃置。 抑是文山歌正气,身无玉带难提掖。恐是苌弘千载血,沉入水底化赭赤。 朝朝瑰丽幻云霞,夜夜呜咽神鬼泣。鸟欲衔之东填海,屹然不动徒叹息。 从兹精怪渐泯灭,冥顽浑噩堕尘籍。问石石不言,若言当曰“否,君之秉性诚云厚,君之所见亦鄙陋。” 踏天磨刀割紫云,长吉警语玄机漏。吾乃天上绛石仙,云海苍茫遨宇宙。 闻君诗句吐烟霞,飘至人间为君寿。佐君笔墨期酣饱,示君法相戒驰骤。 石破天惊造意奇,陆离光怪枝华茂。或则蕴藉耐摩挲,琴温剑冷风露秀。 二者得兼融一体,中边妙理参能透。参能透,子可图。 勉吾子,莫负吾。虽无虫蛀纹,宋诗刻露误晚村。又无鹧鸪斑,散公老去手半残。 更无鸲鹆眼,微凹犹贮水清浅:人生悟此自可得,何必砺吾面兮膏君墨。 嗟乎石友石友吾知罪:恬澹自如斯为贵。矜伐攻心心憔悴,聪明反被聪明累。 心閒若抱白云游,秋深暇共霜林醉。止诗止画止憎爱,缄默如汝应百岁。 何为夜半作长歌,思潮汹涌竟无寐。
pái huái shēn xiàng běi   mǎi duān piàn shí guī lái zuò shān shuǐ   fēng mǎn chuāng cāng yān shī 湿
huá zhà tuì jǐng   chū bàn hóng qiū shuǐ shǐ jīng suǒ fēi fán pǐn   liú luò shì rén shí
zhōng xīn rùn měi shū shū   biān yuán liè quē céng céng tóu jiǎo xiǎn zhēng róng   yòu wén jiàn zhì
yán wéi duì   máng rán zhī dài shì tiān shí   fēi suì zhì
shì wén shān zhèng   shēn dài nán kǒng shì cháng hóng qiān zǎi xuè   chén shuǐ huà zhě chì
zhāo zhāo guī huàn yún xiá   shén guǐ niǎo xián zhī dōng tián hǎi   rán dòng tàn
cóng jīng guài jiàn mǐn miè   míng wán hún è duò chén wèn shí shí yán   ruò yán dāng yuē   fǒu   jūn zhī bǐng xìng chéng yún hòu   jūn zhī suǒ jiàn lòu 。”  
tiān dāo yún   zhǎng jǐng xuán lòu nǎi tiān shàng jiàng shí xiān   yún hǎi cāng máng áo zhòu
wén jūn shī yān xiá   piāo zhì rén jiān wèi jūn shòu 寿 zuǒ jūn hān bǎo   shì jūn xiāng jiè chí zhòu
shí tiān jīng zào   guāng guài zhī huá mào huò yùn jiè nài   qín wēn jiàn lěng fēng xiù
èr zhě de jiān róng   zhōng biān miào cān néng tòu cān néng tòu   zi
miǎn   suī chóng zhù wén   sòng shī wǎn cūn yòu zhè bān   sàn gōng lǎo shǒu bàn cán
gèng yǎn   wēi āo yóu zhù shuǐ qīng qiǎn   rén shēng   miàn gāo jūn
jiē shí yǒu shí yǒu zhī zuì   tián dàn wèi guì jīn gōng xīn xīn qiáo cuì   cōng ming fǎn bèi cōng ming lèi
xīn xián ruò bào bái yún yóu   qiū shēn xiá gòng shuāng lín zuì zhǐ shī zhǐ huà zhǐ zēng ài   jiān yīng bǎi suì
wéi bàn zuò cháng   cháo xiōng yǒng jìng mèi