欢喜吟

宋代 邵雍
行年六十一,筋骸未甚老。 已为两世人,便化岂为夭。 况且粗康强,又复无忧扰。 如何不喜欢,佳辰自不少。
xíng nián liù shí   jīn hái wèi shén lǎo  
wèi liǎng shì rén   biàn 便 huà wèi yāo  
kuàng qiě kāng qiáng   yòu yōu rǎo  
huan   jiā chén shǎo