浣溪沙三首 其三

宋代 江南雨
清浊由来莫漫分,但能极处自非群。凭他引领者般春。 缘去缘来皆定数,花开花落等浮云。绮筵散罢剩孤樽。
qīng zhuó yóu lái màn fēn   dàn néng chǔ fēi qún píng yǐn lǐng zhě bān chūn    
yuán yuán lái jiē dìng shù   huā kāi huā luò děng yún yán sàn shèng zūn