浣溪沙 其六

宋代 向子諲
相思懒下床,春梦迷蝴蝶。入柳又穿花,去去轻如叶。 可堪歧路长,不道关山隔。无赖是黄鹂,唤起空愁绝。
xiāng lǎn xià chuáng   chūn mèng dié liǔ yòu chuān huā 穿   qīng    
kān cháng   dào guān shān lài shì huáng huàn   kōng chóu jué