浣溪沙 和无咎韵

宋代 陆游
漫向寒炉醉玉瓶,唤君同赏小窗明。 夕阳吹角最关情。忙日苦多闲日少, 新愁常续旧愁生。客中无伴怕君行。
màn xiàng hán zuì píng   huàn jūn tóng shǎng xiǎo chuāng míng
yáng chuī jiǎo zuì guān qíng máng duō xián shǎo  
xīn chóu cháng jiù chóu shēng zhōng bàn jūn xíng