浣溪沙 闺思

清代 顾之琼
一缕乌云散篆香。雨丝红泪破残妆。沉吟长自送斜阳。 烟袅袅升迟宝鼎,雨濛濛过冻银床。不堪人去日添长。
yún sàn zhuàn xiāng hóng lèi cán zhuāng chén yín zhǎng sòng xié yáng
yān niǎo niǎo shēng chí bǎo dǐng   méng méng guò dòng yín chuáng kān rén tiān zhǎng