浣溪沙 春梦

清代 吴灏
却似开晴又不晴。一枝垂柳绿腰轻。多情却似总无情。 月落粉墙花悄悄,终宵魂梦梦还生。春波眉眼太盈盈。
què shì kāi qíng yòu qíng zhī chuí liǔ yāo 绿 qīng duō qíng què shì zǒng qíng      
yuè luò fěn qiáng huā qiāo qiāo   zhōng xiāo hún mèng mèng hái shēng chūn méi yǎn tài yíng yíng