浣溪沙

宋代 朱敦儒
碧玉阑干白玉人。倚花吹叶忍黄昏。萧郎一去又经春。 眉淡翠峰愁易聚,脸残红雨泪难匀。纤腰减半缘罗裙。
lán gān bái rén huā chuī rěn huáng hūn xiāo láng yòu jīng chūn
méi dàn cuì fēng chóu   liǎn cán hóng lèi nán yún xiān yāo jiǎn bàn yuán luó qún