浣溪沙

宋代 江南雨
玉蕊初开带露痕,满园红紫十分春。无边风絮正撩人。 往日清欢终是梦,眼前光景更消魂。一襟芳思逐香尘。
ruǐ chū kāi dài hén   mǎn yuán hóng shí fēn chūn biān fēng zhèng liáo rén
wǎng qīng huān zhōng shì mèng   yǎn qián guāng jǐng gèng xiāo hún jīn fāng zhú xiāng chén