浣溪沙

宋代 陈克
窗纸幽幽不肯明。寒更忍作断肠声。背人残烛却多情。 合下心期唯有梦,如今魂梦也无凭。几行闲泪莫纵横。
chuāng zhǐ yōu yōu kěn míng hán gēng rěn zuò duàn cháng shēng bèi rén cán zhú què duō qíng
xià xīn wéi yǒu mèng   jīn hún mèng píng xíng xián lèi zòng héng