浣溪沙

宋代 张炎
艾蒳香消火未残。便能晴去不多寒。冶游天气却身闲。带雨移花浑懒看,应时插柳日须攀。最堪惆怅是东栏。
ài xiāng xiāo huǒ wèi cán biàn 便 néng qíng duō hán yóu tiān què shēn xián dài huā hún lǎn kàn   yìng shí chā liǔ pān zuì kān chóu chàng shì dōng lán