浣溪沙

宋代 刘辰翁
春日春风掠鬓须。乱山相对拥寒炉。彩鞭金胜一时无。自缕青丝成细柳,更堆残雪当凝酥。儿童且莫唱皇都。
chūn chūn fēng lüè bìn luàn shān xiāng duì yōng hán cǎi biān jīn shèng shí qīng chéng liǔ   gèng duī cán xuě dāng níng ér tóng qiě chàng huáng dōu