浣溪沙

宋代 韩淲
霜后黄花尚自开。老年情绪为何哉。 株株浑是手亲栽。秋际有言挥玉尘, 冬来无梦绕金钗。相思一夜发窗梅。
shuāng hòu huáng huā shàng kāi lǎo nián qíng wèi zāi
zhū zhū hún shì shǒu qīn zāi qiū yǒu yán huī chén  
dōng lái mèng rào jīn chāi xiāng fèi chuāng méi