浣溪沙

宋代 赵长卿
柳老抛绵春已深。夹衣初试晓寒轻。别离无奈此时情。先自愁怀容易感,不堪闻底子规声。西楼料得数回程。
liǔ lǎo pāo mián chūn shēn jiá chū shì xiǎo hán qīng bié nài shí qíng xiān chóu huái 怀 róng gǎn   kān wén guī shēng 西 lóu liào de shù huí chéng