浣溪沙

宋代 张元干
花气天然百和芬。仙风吹过海中春。 龙涎沈水总销魂,清润巧萦金缕细。 氤氲偏傍玉脂温。别来长是惜余熏。
huā tiān rán bǎi fēn xiān fēng chuī guò hǎi zhōng chūn
lóng xián shěn shuǐ zǒng xiāo hún   qīng rùn qiǎo yíng jīn
yīn yūn piān bàng zhī wēn bié lái cháng shì xūn