浣溪沙

宋代 赵令畤
风急花飞昼掩门。一帘残雨滴黄昏。便无离恨也销魂。翠被任熏终不暖,玉杯慵举几番温。个般情事与谁论。
fēng huā fēi zhòu yǎn mén lián cán huáng hūn biàn 便 hèn xiāo hún cuì bèi rèn xūn zhōng nuǎn   bēi yōng fān wēn bān qíng shì shuí lùn