浣溪沙

宋代 戴复古
病起无聊倚绣床。玉容清瘦懒梳妆。水沉烟冷橘花香。 说个话儿方有味,吃些酒子又何妨。一声啼鴂断人肠。
bìng liáo xiù chuáng róng qīng shòu lǎn shū zhuāng shuǐ chén yān lěng huā xiāng
shuō huà ér fāng yǒu wèi   chī xiē jiǔ yòu fáng shēng jué duàn rén cháng