浣溪沙

宋代 曾觌
一扇熏风入座凉。轻云微雨弄晴光。绿团梅子未成黄。 渐近日长愁闷处,更堪羁旅送归艎。乱山重叠水茫茫。
shàn xūn fēng zuò liáng qīng yún wēi nòng qíng guāng 绿 tuán méi zi wèi chéng huáng
jiàn jìn zhǎng chóu mèn chù   gèng kān sòng guī huáng luàn shān chóng dié shuǐ máng máng