浣溪沙

宋代 向子諲
守得梅开著意看。春风几醉玉栏干。去时犹自惜余欢。 雨后重来花扫地,叶间青子已团团。凭谁寄与蹙眉山。
shǒu méi kāi zhù kàn chūn fēng zuì lán gān shí yóu huān
hòu chóng lái huā sǎo   jiān qīng tuán tuán píng shuí méi shān