还乡

清代 魏燮钧
一年惊又腊,风雪送归程。海上岁将尽,天涯人独征。 依官成拙计,负米困劳生。更有高堂望,迢迢念子情。
nián jīng yòu   fēng xuě sòng guī chéng hǎi shàng suì jiāng jǐn tiān   rén zhēng    
guān chéng zhuō   kùn láo shēng gèng yǒu gāo táng wàng tiáo   tiáo niàn zi qíng