还俗尼(本是歌妓)

唐代 吴融
柳眉梅额倩妆新,笑脱袈裟得旧身。三峡却为行雨客, 九天曾是散花人。空门付与悠悠梦,宝帐迎回暗暗春。 寄语江南徐孝克,一生长短托清尘。
liǔ méi méi é qiàn zhuāng xīn   xiào tuō jiā shā jiù shēn sān xiá què wéi xíng  
jiǔ tiān céng shì sàn huā rén kōng mén yōu yōu mèng   bǎo zhàng yíng huí àn àn chūn
jiāng nán xiào   shēng cháng duǎn tuō qīng chén