浣沙溪

宋代 方千里
面面虚堂水照空。天然一朵玉芙蓉。千娇百媚语惺忪。 未散娇云轻_鬓,欲融轻雪乍凝胸。石榴裙衩为谁红。
miàn miàn táng shuǐ zhào kōng tiān rán duǒ róng qiān jiāo bǎi mèi xīng sōng
wèi sàn jiāo yún qīng   _ bìn   róng qīng xuě zhà níng xiōng shí liú qún chǎ wèi shuí hóng