浣沙溪

宋代 方千里
杨柳依依窣地垂。麹尘波影渐平池。霏微细雨出鱼儿。 先自别来容易瘦,那堪春去不胜悲。腰肢宽尽缕金衣。
yáng liǔ chuí chén yǐng jiàn píng chí fēi wēi chū ér
xiān bié lái róng shòu   kān chūn shèng bēi yāo zhī kuān jǐn jīn