浣沙秋日五首

宋代 周弼
自惭尸素尝多暇,未放秋风变楚颜。 一梦别离抛白水,三年端的守青山。 野鸡避鹘遮雏去,沙翮衔鱼趁母还。 纵有乱愁消遣尽,淡云残日共人闲。
cán shī cháng duō xiá   wèi fàng qiū fēng biàn chǔ yán  
mèng bié pāo bái shuǐ   sān nián duān shǒu qīng shān  
zhē chú   shā xián chèn hái  
zòng yǒu luàn chóu xiāo qiǎn jǐn   dàn yún cán gòng rén xián